Mình thấy chồng giống như giả tạo với mình, không trung thực, gượng ép phải vui vẻ với vợ con. Vì thế mình hay đay nghiến chồng, hay nhắc tới chuyện cũ, xua đu���i chồng hãy đi đến với cô bé đó và suy nghĩ rời xa chồng con của mình ngày càng đến gần hơn.
Từ: Text Mild
Đã gửi: 17 Tháng Tám 2011 2:48 SA
Thật ra mình cũng trong tâm trạng giống như chồng của bạn. Khi phát hiện ra chồng mình đang có quan hệ với người phụ nữ khác, mình đã khóc thật nhiều với ý nghĩ giữ chồng cho mình, giữ cha cho con và cả ý nghĩ luật nhân quả. Mình sợ chồng có những mối quan hệ đó sẽ làm cho những đứa con gái của mình sau này gặp phải những người chồng tệ hơn ba nó bây giờ.
Lúc đó mình ngăn cản, khuyên nhủ chồng hãy quay lại đi đừng tiếp tục mối quan hệ đó, anh đã hứa với mình. Nhưng rồi sau đó mình phát hiện ra anh không thực hiện như đã hứa mà còn quan hệ thân thiết hơn con bé đó. Mình đã theo dõi và bắt gặp họ chở nhau đi chơi với mấy đứa bạn, và mình đã thể hiện một người có văn hóa làm êm đẹp đôi bên.
Họ tiếp tục hứa với mình không liên hệ với nhau nữa, và xem nhau như bạn bình thường và chồng mình cố thuyết phục mình hãy để chồng xem đó là mối quan hệ xã hội bình thường, vì con bé đó là thầy dạy đánh cầu lông của chồng. Nhưng rồi họ lại hẹn nhau đi uống café và làm gì nữa thì mình không theo dõi.
Khi chồng mình cố gắng làm tốt mọi điều, cố gắng vui vẻ với vợ con, đi làm về sớm như trước kia mặc dù cũng hơi cau có như xưa nhưng cũng tự làm hòa với vợ, hay là chơi đùa với con. Mình thấy chồng giống như giả tạo với mình, không trung thực, gượng ép phải vui vẻ với vợ con. Vì thế mình hay đay nghiến chồng, hay nhắc tới chuyện cũ, xua đuổi chồng hãy đi đến với cô bé đó và suy nghĩ rời xa chồng con của mình ngày càng đến gần hơn.
Nếu ly dị thì mình sẽ đau buồn biết mấy, các con của mình thì tột nghiệp quá, còn tha thứ cho chồng thì mình cũng tha thứ đó nhưng sao ý nghĩ chồng đã phản bội mình không thể nào quên. Buổi sáng mình vui vẻ với chồng, chiều tối đến đụng việc gì mình cũng nhắc tới cô bé đó làm chồng mình bực tức lên.
Khuya đến ngồi một mình, mình khóc, khóc thật nhiều, khóc không biết bao nhiêu nước mắt mà chồng không mảy may quan tâm, làm cho mình ngày càng chìm đắm trong đau khổ bị lừa dối, bị phụ tình và từ đó mình không quan tâm đến con cái, đôi lúc mặc kệ chúng nó.
Tâm trạng gia đình của mình giống như gia đình bạn vậy, đôi lúc căng thẳng tột độ, lúc thì vui vẻ. Hiện giờ mình muốn hỏi chồng có thật sự cần mình không hay là ly dị, và mình đang đi kiếm một căn nhà để thuê ở vì mình đang sống chung với ba mẹ chồng.
Với tâm trạng giống như chồng bạn, mình khuyên bạn khi bạn đã gây ra tổn thương cho chồng mình thì bạn phải thật lòng sửa chữa, cũng như bạn phải nói ra hết những gì bạn đang suy nghĩ và bạn muốn gia đình mình đạt đến kết cục nào. Bên cạnh đ�� bạn cũng cho chồng bạn thời gian quên dần đi và chữa lành vết thương mà bạn gây ra.
Chúc bạn có được mái ấm gia đình như xưa.