Em có nói với anh nhiều lần thì anh đều bảo là em đừng nhắc chuyện đó, anh quên rồi. Em biết rằng anh đã hiểu nhầm em, nhưng em không giải thích được. Bản thân em cũng không hiểu vì sao mình lại không còn cái ngàn vàng ấy, bởi em cũng rất hay vận động thể thao. (Trang)
Từ: Nguyễn Huyền Trang
Đã gửi: 17 Tháng Tám 2011 1:29 CH
Chào chị Hằng!
Em rất thường xuyên vào mục Tâm sự đọc bài, cũng nhiều lần em định gửi bài nhờ mọi người tư vấn nhưng chưa dám gửi. Hôm nay đọc được bài viết của chị cùng trong hoàn cảnh nên em cũng cảm nhận được tâm trạng của chị. Em cũng xin được kể cho chị và mọi người nghe, để em bớt đi những suy nghĩ lâu nay mà em không kể được cho ai cả.
Em thuộc tuýp phụ nữ truyền thống nên cũng biết giữ gìn trinh tiết của mình lắm. Bằng chứng là trước khi đến với người yêu hiện tại em cũng có trải qua một vài mối tình nhưng tất cả chỉ dừng lại ở cái cầm tay và nụ hôn nhẹ nhàng mặc cho em đã từng có những không gian rất riêng tư với người đó.
Khi chia tay với người cũ, họ nói em là người bị lãnh cảm, em là đàn ông chứ không phải đàn bà. Dù lòng còn yêu người ta và rất buồn nhưng em vẫn ra đi và tự hứa là sẽ vẫn mãi như vậy để sau này được chồng mình tôn trọng.
Nhưng rồi thời gian trôi qua hai năm, em gặp được người yêu hiện tại bây giờ. Em cảm nhận được tình yêu anh ấy dành cho em rất nhiều, và khi đã xác định lấy nhau em đã xảy ra chuyện ấy với anh. Nhưng chị ạ, trong cái đêm đấy em không thấy giọt máu nào cả, mặc dù em cũng thấy đau.
Sau chuyện đấy em cảm thấy rất bất an, em không thấy anh nhắc gì đến chuyện đấy nhưng thỉnh thoảng anh có nói bóng gió là anh không quan niệm cổ hủ như người ta, miễn là hiện tại em chung thuỷ với anh là đủ rồi. Em nghe thấy thế rất buồn lòng, bởi em không phải như anh nghĩ, em dù có dễ dãi với anh thì không có nghĩa là em đã có chuyện đấy trước khi đến với anh.
Em có nói với anh nhiều lần thì anh đều bảo là em đừng nhắc chuyện đó, anh quên rồi. Em biết rằng anh đã hiểu nhầm em, nhưng em không giải thích được. Bản thân em cũng không hiểu vì sao mình lại không còn cái ngàn vàng ấy, bởi em cũng rất hay vận động thể thao. Em là con gái nhưng lớp 9 em đã là cầu thủ bóng đá, đá cho cụm tỉnh. Tuy nhỏ nhưng chiều nào đi học về em cũng chạy ra sân bóng chuyền đánh 30 phút mới về nấu cơm cho mẹ.
Khi em mới học lớp 7, gia đình vất vả, em cũng từng rất khổ cực vì phải chở từng xe rau khoai lang cao ngất ngưởng đi 10-15 cây số bán phụ mẹ. Số lần ngã xe đạp em không nhớ nổi nữa, bởi lúc đó em đâu biết ngã xe có thể làm rách cái ngàn vàng đâu. Mà có biết thì em vẫn bị ngã, bởi người em bé thế này đi xe đạp chở nặng thì làm sao cho khỏi ngã được đây?
Em cũng không thể biện hộ được vì em cũng không chắc những lần chơi thể thao, những lần ngã xe đạp đó đã làm em mất sự trinh trắng, nên em mặc k��� cho anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, và lòng em thì vẫn mãi thuỷ chung với anh.
Chị Hằng à, đàn ông cho dù có vị tha bao nhiêu thì người ta cũng muốn mình là người đầu tiên của họ. Hiểu được điều đó nên những ngày qua em vẫn day dứt vì trong thâm tâm anh vẫn không tin em. Em biết điều đó là bởi lần gần đây bọn em cãi nhau suýt chia tay thì anh nói là anh chẳng có lỗi gì cả, bởi chắc anh cũng chỉ là người thứ hai của em thôi.
Câu nói ấy xoáy sâu vào tim em, em như mu��n nghẹt thở, nhưng em biết nói sao nữa, không thể giải thích được, dù mất sự trinh trắng đó trong hoàn cảnh nào người ta cũng không quan tâm. Em nghĩ kỹ rồi, chị em mình phải mạnh mẽ vượt qua, con người lấy nhau sống với nhau cả cuộc đời, chuyện đó không đáng để chúng ta băn khoăn nữa.
Với em, chỉ cần anh ấy còn nhắc lại chuyện này, xúc phạm em thêm một lần nữa thì em sẽ tự động rời xa, dù cho khi mình đến với người sau, họ có giận mình thì mình cũng được sống thật với bản thân. Đàn ông tham lam, ích kỷ như vậy thì chúng ta cũng không nhất thiết phải hy sinh, vì có lấy nhau về cũng đâu hạnh phúc như chúng ta mong muốn.
Chị hãy cố gắng như em, cùng vượt qua và quan trọng hơn là hãy sống đúng với lương tâm mình là đủ rồi chị ạ. Chúc chị mau mau vui lên nha.